Báo Hà Tĩnh Nụ cười của “Nữ du kích thành cổ”, những người tuổi trẻ một thời từng khẳng định “Đi
Tán thành với bà bộ trưởng. Đã ngót 40 năm sau ngày đất nước phóng thích, thời kì quá dài, quá lâu để Nhà nước thực hành bổn phận “sòng phẳng” với những người có công. 000 trường hợp gian lận, thu hồi trên 75 tỉ đồng”. Tình trạng của o bấy giờ đã thập tử nhất sinh với 8 đoạn ruột bị đứt. Người ta còn bảo: “Nếu thời khắc đó, o bị thương ở phía nam cầu Hiền Lương mới được giải quyết chế độ chính sách”!!! Các o du kích - đến hôm qua, đã lớp 60 tuổi - sẽ còn tiếp chuyện phải chờ.
Và “Hiện nay, việc ăn gian hồ sơ để hưởng chính sách chưa phải đã hết” - bà nói. “Bi kịch niềm tin” cũng đến với một du kích khác là o Hương. Sau hàng thập kỷ gửi hồ sơ chính sách “như đi xin xỏ”, o được giải thích: O bị thương năm 1973 ở bắc cầu Hiền Lương, mà từ miền Bắc năm 1972 đã đình chiến, hòa bình rồi, nên không làm (chế độ) được. Và cần phải cương trực rằng 7.
40 năm là quá lâu và sự chậm trễ, không phải bởi thiếu tiền, mà có nhẽ, là những máy móc trong cả việc ban hành lẫn thực thi để luôn có những rào cản: Khoảng cách một bước chân giữa bờ bắc và bờ nam cầu Hiền Lương chẳng hạn. Bởi cũng hôm qua, tư lệnh ngành lao động-thương binh và từng lớp - khi trả lời trên truyền hình nhà nước - đã mang đến cho những o du kích và có nhẽ không nhiều người có công còn lại khác, một thông điệp rằng “sẽ đấu giải quyết”.
Nhưng đến khi làm thủ tục chế độ, chú cán bộ “khi o dự kháng chiến còn chưa sinh” hoạnh hoẹ: “Làm chi có chuyện dự kháng chiến từ khi 11 tuổi?”. Chiến tranh, với bom chùm, pháo bầy đã không khuất phục được o Lệ - nhân vật chính trong bức ảnh lịch sử.
Đến nay, đã cắt giảm chế độ đối với 7. 000 ăn lận, hay 75 tỉ đồng chi sai, không phải là lý do để chúng ta đấu “cẩn trọng” với những người mà quỹ sức khỏe đang cạn kiệt, quỹ thời gian không còn nhiều. Nếu chết thì ở mô cũng chết” - sau này được đưa vào sách giáo khoa lịch sử như minh chứng cho một trong những giây lát bi hùng nhất trong lịch sử dân tộc.
Mặt khác, bà cũng cảnh báo: “Tôi đã chỉ đạo thanh tra 37 tỉnh. Chính sách gì cũng cần được kiến lập trên lẽ công bang; nhưng công bằng trong việc “sòng phẳng với những gian lận” chỉ là một nửa. Nhưng khoảng thời gian 40 năm đi “đòi” sự công bằng, có lẽ, đã khiến niềm tin nơi o về con số 0. Năm 1973, o Hương đã chạm bom bi khi san lấp hố bom trên mặt đường thông xe cho đoàn Chủ tịch Cuba Fidel Castro và Thủ tướng Phạm Văn Đồng vào thăm tuyến lửa Quảng Trị.
Thế còn những người đã không hề tiếc máu xương, tuổi trẻ vẫn đang đợi lẽ công bằng? Đã hơn 40 năm sau cuộc chiến thành cổ. Nụ cười của các o du kích trong bức ảnh "tuổi trẻ Quảng Trị trong chống chọi" (ảnh chụp đội du kích xã Trung Giang - đơn vị Anh hùng Lực lượng vũ trang.
Đoàn xe chạy tới thấy người bị thương, đã ngay tức thì chở đi cấp cứu tại Bệnh viện Vĩnh Linh. 1966, có Huân chương Kháng chiến hạng Ba ghi thời gian dự kháng chiến 9 năm 4 tháng. O Lệ có giấy xác nhận là cơ sở giao thông giữa điệp viên thị trấn Quảng Hà với xã đội Triệu Thượng, tham gia kháng chiến từ tháng 4.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét