Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2013

Võ sư Phạm ý tưởng Đình Phong, người trước nhất viết Lịch sử võ học Việt Nam: Đau đáu một đời vì võ học Việt Nam.

Nhớ lắm, những ngày đầu mới theo học võ, mà là võ sư ở ngay tại địa phương quê ông, miền đất võ nổi tiếng – Bình Định.

Tiền bán sách, tác giả dành làm từ thiện giúp các võ sư nghèo neo đơn, hoạn nạn và trợ giúp các nhân tài võ Việt. Năm 2012, tập sách “Lịch sử võ học Việt Nam” ra đời, được in trang trọng bằng bìa cứng, khá đầy đặn, với 784 trang sách về quá trình hình thành, phát triển, các bậc tổ nghiệp, anh hùng dân tộc đại võ công, các di tích, vùng đất võ kèm rất nhiều bài võ được minh họa bằng hình ảnh cụ thể ra đời.

12 năm ông mở lớp dạy võ, viết báo lấy tiền chỉ phục vụ công trình. Lo ngại cho mai sau của võ cổ truyền dân tộc, sau khi cuốn sách về võ Bình Định xuất bản, năm 2001, Phạm Đình Phong xin thôi giữ vị trí Phó Giám đốc Sở Thể dục Thể thao Bình Định, dành hết thời kì để nghiên cứu, sưu tập tư liệu, viết tiếp về lịch sử võ học Việt Nam.

Số còn lại không gửi cho tiệm sách mà được mang thẳng về nhà riêng tại Bình Thạnh, TP Hồ Chí Minh. Võ sư Phạm Đình Phong san sớt rằng, trong gần cả thế cục, ông luôn gắn bó, thủy chung và toàn tâm dành cho võ cổ truyền dân tộc. Đam mê và có thế mạnh về võ, ông được giao công trình nghiên cứu đặc trưng võ cựu truyền Bình Định.

Bởi, võ học Việt rất rộng. Ngày ấy, thầy không chỉ dạy các thế võ mà luôn kèm theo những bài học làm người. Ông ước võ cổ truyền dân tộc được đưa vào giảng dạy trong trường học để góp phần giáo dục truyền thống, nâng cao lòng tự hào, tự tôn dân tộc, giúp học trò hiểu biết sâu sắc hơn về nguồn gốc võ Việt để võ cổ truyền dân tộc bớt hẩm hơn.

Càng buồn hơn nữa là trong khi kho tàng võ học cổ truyền dân tộc rất phong phú nhưng đang bị coi nhẹ, mai một dần thì võ học nước ngoài nhập khẩu tràn lan, kể cả trong các nhà trường. 12 năm, Phạm Đình Phong không nhớ hết ông đã thực hiện bao nhiêu chuyến đi về khắp mọi nơi trên cả nước để sưu tầm vỡ hoang tư liệu, gặp gỡ cho được các dòng tộc, môn phái, võ sư tâm huyết và nhà nghiên cứu về những lĩnh vực liên hệ đến võ học Việt.

Đặc biệt, võ sư giỏi thường nhật cũng là người rất thông đạt y khoa.

Sau 3 năm điền dã, đến nhiều nơi để nghiên cứu, sưu tầm tư liệu, hiện vật để soạn sách, Phạm Đình Phong nhận ra võ học Việt thật minh mông và thực thụ xót xa khi chứng kiến sự biến mất khá nhanh các “bảo bối” của võ truyền dân tộc.

Có vị giáo sư người nước ngoài mua cả chục cuốn rồi tặng thêm cho ông vài chục triệu đồng. Giang sơn thống nhất, Phạm Đình Phong có may mắn làm việc trong ngành văn hóa, thể thao tại địa phương.

Hầu hết các tư liệu, hiện vật về võ cũng mất theo. Người học võ thực thụ phải thông tỏ Võ Lý, Võ Lễ, Võ Đạo, Võ Kinh, Võ Cử, Võ Thuật, Y Võ, Võ Nhạc và Võ Phục.

Nhiều làng võ vang danh một thời chỉ còn trong ký ức, nhiều dòng họ, môn phái nức danh về võ học, trước đây có các bậc tiền hiền là anh hùng, nhân tài đại võ công có nhiều công trạng với giang sơn nhưng vì nhiều lý do khác nhau mà con cháu đã không theo nghiệp võ nữa. Một đời gắn bó với võ học dân tộc, ông đích thực đau lòng khi những người tự chế tạo những thế võ nông cạn so với của tiên sư nhưng lại mạo xưng võ cựu truyền dân tộc để truyền dạy dẫn đến sự ngộ nhận và coi thường võ học Việt.

Độc giả trong và ngoài nước vẫn tìm đến. Sách được chủ nhân kính cẩn mang đến tận Đền Hùng, Phú Thọ dâng lên Quốc Tổ. Mãi sau này, sau một thời gian rất dài chủ tâm nghiên cứu ông mới biết rằng thực ra vơ những gì thầy dạy vốn không nằm ngoài hệ thống võ học Việt Nam.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét