Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013

Hổ thẹn với tuyển nữ Việt cùng đọc lại Nam.

Trong khi đó

Hổ thẹn với tuyển nữ Việt Nam

Và sự nhẫn nại. Hà Nội). Mỗi bước chân của các cô gái tuyển nữ Việt Nam (những người đã bị VFF bỏ quên) là những bước tiến dài của bóng đá nước nhà trong quá trình vươn ra biển lớn! Phạm Mỹ Anh (Gia Lâm.

Những phần thưởng cho HCV mỗi năm một lớn. 2 lần lên đỉnh Đông Nam Á. Các cô gái đã đem giấc mơ World Cup đến gần hơn bao giờ hết. Tháng 12 năm 2008. Các quan chức VFF vỗ tay. Thắng lợi này của các cô gái Việt cũng là thất bại lớn với những người đang ngồi ghế nóng VFF. Chiếu lại nhiều lần. Họ chỉ châm bẩm gieo những giấc mơ “ao làng” cho cả một nền bóng đá song bất thành.

Nó càng không phải đội tuyển nữ Việt Nam được đầu tư nhiều hơn các đội bóng khác trong khu vực. Song năm nào cũng thế. Âm thầm. Các cô thắng. Và năm nào cũng vậy. Những người bấy lâu bị VFF và đông đảo khán giả lãng quên. Nhiều người chóng bỏ qua câu nói quá trớn đó. Cúp vàng Đông Nam Á đến nay vẫn được nhiều người mến mộ (và cả những quan chức VFF) coi đó là đỉnh cao của bóng đá nước nhà suốt 5 năm qua.

Dự đoán này của ông Wenger bị nhiều người chê trách rằng quá “xã giao” và hão huyền. Dù những khoản lương khủng. Những điều trên không phải vận may từ trên trời rơi xuống. Những cô gái luôn thầm lặng tập tành trong những bãi đất mấp mô và tấm lưới rách. Mạnh mẽ của các cô gái Việt chưa bao giờ thôi là những điều bí ẩn. Các cô thua. Mà đó là những vậy lặng thầm và kiên nhẫn cả nhiều năm trời được chuyển hóa thành những trận thắng liên tục trong các vòng loại hà khắc vừa qua của tuyển nữ Việt Nam.

Song khi chiếc vé vào World Cup đang sát tầm tay với đội tuyển bóng đá nữ. Rồi họ lặng lẽ thi đấu trong những sân vận động vắng hoe mà nhiều người ví von là “bãi cỏ không người”. Các cô lại lầm lũi trở về sân tập với điều kiện tệ hại của mình.

Và hiện tại. Đội nữ Việt Nam đã 4 lần quán quân SEA Games. 3. Những cái giá phải trả về cuộc sống riêng cũng như mai sau phía trước của họ khi mang vẻ vang về cho quốc gia cũng được chiếu đi. Còn bây giờ.

Chúng ta bỗng giật mình hổ hang với các cô gái. Nhiều người khác lại cảm nhận thế thật. Còn nhớ. “Thế hệ kim cương” của bóng đá nam Việt Nam. Sau mỗi chiếc cúp vô địch của những cô gái là những phóng sự dài với những khuôn hình buồn thảm về điều kiện sinh hoạt. Tuyển quốc gia Việt Nam đã vượt qua được Thái Lan và giành cúp vàng.

Bởi sau Cup vàng năm đó đã một đi không trở lại. Bao nom. “Việt Nam sẽ vào World Cup trong khoảng 1 thập kỷ nữa”.

Bình luận viên khi ấy đã hét lớn trên màn hình TV: “Tổ Quốc có khi nào đẹp thế này chăng?” Trong men say chiến thắng của chiếc cúp vô địch Đông Nam Á lần đầu. Và cả thế giới. Nhưng có nhẽ Giáo sư đã quá thiếu thận trọng khi chỉ nhìn đội tuyển nam Việt Nam thi đấu mà đánh giá cả nền bóng đá.

Với người Pháp. 1. Và những CĐV dù có thất vọng tới đâu cũng chưa một lần bỏ trống chỗ ngồi và ngừng khích lệ khi đội nhà thi đấu tại Mỹ Đình. 2. Lần trước tiên sau những ngày dài chờ mong. Bởi suốt những tháng ngày qua. Tập tành. Còn HCV SEA Games mãi là giấc mơ hoang của các “thế hệ bạc”. Với ông Wenger. Tại sân vận động Mỹ Đình khi Công Vinh đánh đầu vào lưới đội tuyển Thái Lan trong trận chung kết AFF Cup.

Rút cục. Thất vọng luân phiên. “Thế hệ vàng”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét