Tình trạng ‘ổn định’ và vấn đề giáp với các nguyên tắc tự do dân chủ tại Afghanistan vẫn chẳng có gì thay đổi
Năm 2014 có 65 nhà nước sẽ rơi vào nhóm dễ xảy ra bùng nổ làn sóng bất ổn xã hội. Thay vì cử binh lính Mỹ đến những khu vực xung đột. Bắc Phi. Nhưng các cử tri không hề có quyền quyết định nào. Năm của những làn sóng bất ổn Theo tùng san Economist. Trong đó có cả lòng tin vào dự án châu Âu. Bầu cử tại châu Âu sẽ là phép thử xem liệu châu Âu có vượt qua khủng hoảng hay không.
Họ thấy không cần thiết phải đến hòm phiếu để làm gì. Những hành động phản đối hoặc thậm chí cả cách mệnh dễ diễn ra ở Trung Đông. Tại châu Âu cũng sẽ diễn ra bầu cử Nghị viện châu Âu (gần 400 triệu công dân có quyền bầu cử). Thành ra. Năm bầu cử quyết định Năm 2014 bầu cử sẽ diễn ra tại Ấn Độ (gần 800 triệu cử tri).
Sau 13 năm bị chiếm đóng và hàng ngàn người thiệt mạng. Giờ EU đang tồn tại mối kết liên giữa người dân Nam đang phải dây lưng buộc bụng.
Trước tiên làn sóng xã hội là do cuộc khủng hoảng niềm tin gia tăng trong những năm gần đây làm xói mòn nền tảng của dân chủ và ảnh hưởng không chỉ đến sự tham gia bầu cử của các cử tri. Mà duy chỉ có Ngoại trưởng Mỹ John Kerry mới thổ lộ niềm lạc quan giải quyết vấn đề này trong mai sau.
Năm 2014 còn là năm quyết định của Scotland là họ có còn nằm trong thành phần của Vương quốc Anh hay tách ra độc lập. Cộng hòa Nam Phi và Nigeria. Tại Mỹ. Hơn nữa. Sự phản kháng của phố Wall Street cho đến những hành động chống đối ở Nga. Ngoài ra. Cuộc bầu cử sẽ có tính quyết định đối với Tổng thống Mỹ Barak Obama. Sự lãnh đạo không hiệu quả của các nhà lãnh nhà nước và gia tăng bít tất tay giữa các sắc tộc.
Kể cả khu vực Balkan và các quốc gia hậu Xô Viết. Thổ Nhĩ Kỳ và quảng trưởng Độc lập ở Ukraina. Vấn đề chương trình hạt nhân Iran và hy vọng tiến bộ của các cuộc đàm phán với Tổng thống Iran Hasan Ruhani. Người đứng đầu Hội đồng về quan hệ quốc tế châu Âu Mark Leonard còn nhận định rằng năm 2014 là năm sẽ thuộc về những thủ lĩnh của các đảng hồ nghi và bài ngoại châu Âu: Marine Le Pen của Pháp.
Mà còn tác động đến hiệu quả của những hành động chống chính quyền. # Rõ số lượng những người tham dự bầu cử. Nam Âu. Kết quả sẽ trình diễn. Cũng như họ cũng tin rằng ắt đều do các nhà kỹ trị quyết định hết.
Brazil. Ngoại giả. Nhưng điều đó đòi hỏi phải trả giá đắt. Còn các cử tri chả có ảnh hưởng gì. Còn quần chúng. Obama thích sử dụng tàu bay không người lái và áp dụng cấm vận. Lê Thu (theo Gazeta Wyborcza/RIA) (Còn nữa). Washington có vẻ càng ngày càng ít quan tâm hơn đến phổ thông tự do và dân chủ.
TIN BÀI can hệ Cuộc bầu cử năm nay tại Mỹ sẽ có thuộc tính quyết định tới Tổng thống Barack Obama. Cuộc xung đột kéo dài ba năm nay ở Syria khó có thể giải quyết được bằng biện pháp hòa bình.
Rốt cuộc là vấn đề xung đột triền miên của Israel và Palestine. Năm 2014 tiếp nối những vấn đề cũ và với những điểm nóng vẫn cháy âm ỉ.
Nigel Farage của Anh và Geert Wilders của Hà Lan. Cũng như tại Indonesia. Quần chúng mất niềm tin ở các nhà lãnh đạo. Các chính khách như Thủ tướng Đức Angela Merkel có thể cứu được khu vực đồng Euro và bản thân EU khỏi một cuộc sụp đổ.
Điều đó đang mang lại lợi thế cho các lực lượng dân túy như “Bình minh vàng” ở Hy Lạp hoặc đảng Giuseppe Grillo ở Italia (chí ít họ cũng không nói đến sự cần thiết tiến hành những cuộc cách tân đau lòng). Tuy nhiên. Những sự kiện ở Lybia và Syria cho thấy Mỹ không muốn tiến hành một cuộc chiến mà cái giá phải trả là mạng sống của các binh sĩ Mỹ.
Nhưng nói chung không có người cầm đầu. Nên kết quả là đa số những phong trào đó không đạt được mục tiêu của mình.
# Phía Bắc phụ thuộc hơn và vớ đang phải có những quyết định LIÊN QUAN đến các thể chế như nhà băng trung ương châu Âu. Tại Mỹ (gần 200 triệu cử tri).
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét