Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

Ngẫu hứng với “Người tình trong những ca khúc”

Trương Văn Khoa đang làm việc cho một ngân hàng thương nghiệp TP.Đà Nẵng. Anh không cố ý đi sâu vào công việc nghiên cứu, song với tuốt luốt ham âm nhạc, những đóng góp của anh trong tập sách này thật đáng trân trọng.

Bìa sách “Người tình trong những ca khúc”
Khi người ta cố giữ giọt nước mắt trong lòng hay để nó lăn dài trên má, khi người ta cười nụ nhỏ hay cất tiếng hát to, khi người ta quỵ ngã hay lúc hăng hái dấn bước trên đường, người ta thường nhớ đến một câu hát rất quen thuộc của riêng mình. Dường như nhà thơ Nguyễn Đình Toàn đã viết vậy khi nhắc về một nhạc sĩ mà ông yêu thích. Rưa rứa nơi đây, “Người tình trong những ca khúc”, của Trương Văn Khoa đang chia sẻ cảm xúc của mình qua nhiều ký ức, tràn trề âm thanh buồn vui lộn lạo.

Đó là miền quê hương tuổi thơ với “bao la đồi nương”, “mênh mông chiều sương” mà những lời ca của “Thu hát cho người” (Vũ Đức Sao Biển) vẫn không ngớt quấn quýt theo Khoa. Hay một chiều cuối thu khi nhìn những đám mây dông vần vũ cuối chân trời, Khoa chợt nhận ra sự huyền hoặc của “Mắt lệ cho người” (Từ Công Phụng) để rồi lặng ngồi trong một góc quán tư lự, ngẫm nghĩ...

Hẳn nhiên, ở mỗi tác phẩm âm nhạc đều gắn với một cảnh ngộ sáng tác đặc biệt. Đồng thời, nó cũng gắn liền với người ngưỡng mộ bởi một hoài niệm riêng tây. Thành ra, đôi khi, nơi tập sách này, tác giả đã gặp gỡ thổn thức cùng những bản tình khúc ly biệt như một lời thở than, đượm màu tuyệt vọng (với “Nửa hồn thương đau” của Phạm Đình Chương) và cũng đôi khi kế cận không khi rầu rĩ, âm u ấy lại rực sáng lên niềm tin yêu mãnh liệt đốt cháy tận cùng (với “Xuân và Tuổi trẻ” của La Hối, hoặc “Jingle Bells – Khúc hát mùa Giáng sinh”).

Qua 14 bài viết, có lẽ với Trương Văn Khoa là những tình khúc điển hình nhất trong vô thiên lủng tình ca mà anh yêu thích. Chủ đề tập sách hướng đến hình ảnh những bóng hồng ẩn hiện trong từng ca khúc – thật gần gụi sao. Bởi “âm nhạc làm cho người ta nhớ về những cuộc tình, dù cho hạnh phúc hoặc đớn đau” (bài viết về Đoàn Chuẩn). Những trang viết của Trương Văn Khoa một lần nữa lại mở ra những khung trời lãng mạn, đánh thức người đọc cái cảm giác bồi hồi, chừng quên đi bao muộn phiền thực tế, mênh mang trong cõi âm thanh đầy ắp hình bóng xa xưa...


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét