Cuộc dò la trong các hộ gia đình thực hành bởi WB cho thấy, số tiền gửi về nước này đã làm giảm tỷ lệ người sống dưới mức nghèo khó ở Uganda, Bangladesh và Ghana
Họ săn sóc người bệnh ở California, lái xe chở nhiên liệu ở Iraq, lái tàu chở hàng qua kênh Panama và đưa thuyền vượt vịnh Alaska. Mỗi ngày có hơn 3. 500 đại diện tuyển dụng có giấy phép. 100 người rời khỏi tổ quốc.
Các nhà làm luật đã tụ hợp tạo điều kiện dễ dàng cho công nhân hơn là kiểm soát thu nhập của họ để phát triển kinh tế. Với chừng độ khuyến khích đó, ngành công nghiệp đã phát triển để kết nối công nhân với việc làm.
Và trong thưa WB mới nhất (công bố ngày 24/7/2013), số tiền mà người cần lao nhập cư toàn cầu gửi về quê nhà họ đã vượt hơn 500 tỉ USD! Số tiền họ gửi về - hình thức viện trợ cá nhân của người nghèo tới người nghèo hơn - đã tạo dịp ít ỏi cho tích lũy của nả, đầu tư vào học hành, nhà cửa hay kinh doanh nhỏ và giúp một phần xã hội gia nhập xã hội trung lưu.
Sự cần thiết của một chính sách lâu dài Giới kinh tế học cho rằng, số tiền gửi này đem lại ích không đồng đều và đôi khi phù phiếm vì chưng nhiều chính phủ không áp dụng được các nguyên tắc cơ bản phổ quát cho phát triển như: cung cấp nhiều dịch vụ công cộng, dài và bệnh viện hơn cho các vùng nghèo, tăng cường hệ thống pháp luật để khuyến khích đầu tư cá nhân, phổ thông rộng rãi tín dụng và các dịch vụ Ngân hàng.
Nhiều hơn mọi khoản trợ giúp nước ngoài Dân di trú bằng cách này hay cách khác đã gửi tiền về quê nhà nhiều thế kỷ qua. Các nước đang phát triển khác cũng phụ thuộc rất nhiều vào số tiền của dân di trú. Có cả một bộ máy hành chính xung quanh họ. Nếu họ nộp đơn chống lại chủ thuê, họ có thể bị trục xuất hay bỏ tù về tội vu khống. Họ bao gồm cả một số người hào kiệt nhất của Philippines, được giáo dục tốt và biết nhiều tiếng nói.
000 người giúp việc Philippines làm việc ở Kuwait, Arập Xêút và các nước Trung Đông khác, nơi họ thường bị phân biệt chủng tộc hợp pháp, bị đánh đập và bị lạm dụng dục tình. Devesh Kapur, Giáo sư Đại học Texas, nói: “Tâm lý chung là khoản tiền gửi từ nước ngoài này có nhiều khả năng đến tay người đích thực cần chúng”.
Có nhẽ thị trường khó khăn nhất cho công nhân trong nước chính là Arập Xêút.
Họ là nguồn xuất khẩu thành công nhất của Philippines. Chính phủ còn hỗ trợ lại công nhân thiết bị và công cụ giá rẻ để giúp họ mở kinh doanh nhỏ. Ở Jordan, Lesotho, Nicaragua, Tongo… nó cung cấp hơn 1/4 của tổng sản lượng quốc gia.
Ba thập niên trước, khi tìm kiếm tài chính và lối ra cho dân số đang tăng nhanh, Tổng thống lúc đó là Ferdinand Marcos đã khuyến khích dân Philippines đi tìm việc ở nước ngoài.
000USD/tháng), hơn lương chính thức của tổng thống. Thực tại này cho thấy, chính phủ các nước cần phải có chính sách thích ứng đối với hiện tượng di dân đang diễn ra toàn cầu, với những ảnh hưởng ngày càng thấy rõ ở kinh tế lẫn từng lớp.
“Nó có thể giúp nhiều người không lún sâu vào mức nghèo khó, nhưng nếu chính phủ không có biện pháp đúng đắn thì nó sẽ không nâng được nhiều người lên từng lớp trung lưu”. Bush và những nhà lãnh đạo các nhà nước công nghiệp đã hưởng ứng lời kêu gọi WB về giảm uổng chuyển tiền mặt và có phương án đầu tư tốt hơn.
Nền kinh tế thậm chí chẳng tạo ra nổi 1,5 triệu việc làm mỗi năm cấp thiết để bắt kịp tốc độ gia tăng dân số. Hiện, số tiền gửi về nước là nguồn thu nhập lớn nhất, tăng nhanh nhất và đáng tin nhất của các nước đang phát triển. Nói chung họ được giáo dục tốt hơn công hiền lành các nước như Bangladesh, Sri Lanka hay Indonesia và họ còn có mang tai mang tiếng đôn hậu.
Lao động Brazil ở Nhật gửi hơn 2 tỉ USD về nhà mỗi năm, nhiều hơn mức xuất khẩu cà phê của nước nhà. Nếu trong năm 2005 có ít ra 39 tỉ USD chảy ra khỏi nước Mỹ được dân cần lao nhập cư nước ngoài chuyển về quê họ thì con số đó trong năm 2011 đã tăng lên 110,8 tỉ USD, chiếm hơn 80% tổng giúp đỡ toàn cầu trong năm đó.
Ratha cho biết, nó có thiên hướng tăng nhiều hơn vào thời điểm khó khăn lúc xảy ra suy sụp kinh tế hay thiên tai ở quê nhà của dân nhập cư, khi mà vốn tư nhân có thiên hướng giảm xuống. Một vài chỗ cung cấp tập huấn: 6 tháng cho vũ công, 4 tháng cho thuyền viên, 2 tuần cho người giúp việc - đổi lại là một phần phí từ lương của công nhân.
Đã có 2 phương án xuất hiện ở Mỹ Latinh nhằm trọng điểm là xác định số thu nhập từ tiền gửi từ hải ngoại và tận dụng mọi cách để mở mang số tiền đó. Theo thưa mới nhất của Liên Hiệp Quốc, hiện có hơn 215 triệu người không sống ở nước nơi họ sinh ra; và hơn 700 triệu người di cư ngay trong nước họ.
”. Công nhân Philippines gửi về nước hơn 19,4 tỉ USD năm 2012, tương đương 10% tổng sản lượng quốc gia. Có hơn 1. Số tiền gửi về nước đang thu hút sự để ý bởi chẳng có gì buộc ràng nó, không giống như các khoản cho vay phát triển hay vốn tư nhân. Nhờ hàng triệu giao tế như thế mà số lượng tiền gửi về hằng năm của Mexico tăng gấp đôi từ năm 2002, chỉ đứng thứ hai sau dầu hỏa là nguồn cung cấp tiền cho giang san - theo chuyên đề về cần lao nhập cư toàn cầu do Los Angeles Times thực hành.
Số ngoại tệ này còn hơn mức xuất khẩu trà ở Sri Lanka và du lịch ở Morocco đem lại. Nữ giới luôn phải sống cô lập, thậm chí bị cấm gọi điện thoại về nhà. Phòng phúc lợi của công nhân ở nước ngoài đặt quan hệ ngoại giao khắp thế giới để chăm lo cho các công nhân Philippines ở nước ngoài.
Những người đem hoặc gửi tiền về nước không phải trả thuế thu nhập. Trên đấu trường cạnh tranh này, Philippines có lợi thế là họ nói tiếng Anh. “Khi công nhân gặp tai họa, Chính phủ Philippines đã không đứng lên bênh vực quyền lợi cho họ vì sợ thị trường ngoại quốc đóng cửa đối với công nhân Philippines”.
Đó là cuộc sống của sự hy sinh đầy rủi ro và đơn chiếc. Người dân Philippines đã quá phụ thuộc vào số tiền từ hải ngoại đến nỗi ý nghĩ về việc không có nó thật đáng sợ.
Tổ chức phát triển kỹ năng và giáo dục kỹ thuật như: mở các lớp đào tạo miễn phí kỹ thuật hàn, lái xe tải nặng và các kỹ năng khác. Họ rót rượu sake cho khách Nhật và nuôi con các lái buôn Arập. Nhưng mãi cho tới gần đây các nhà kinh tế học mới nhận ra tầm quan yếu của điều này.
Kiếm được nhiều tiền hơn tổng thống nhưng… Rõ ràng Philippines đang “chuyên nghiệp hóa” trong thị trường lao động nhập cư. Một thời từng là một trong các nước mạnh nhất châu Á, nay kinh tế Philippines xếp hạng gần cuối bảng. Một cách là thuyết phục người nhận tiền mở account tiện tặn để số tiền đó được tái dùng vào các khoản cho doanh nghiệp nhỏ vay.
Trên khắp thế giới, những công nhân này đã tạo được tiếng vang về tính táo bạo và siêng năng. “Họ bị đối như các nô lệ thời hiện đại vậy” - lời của Maita Santiago, Tổng thư ký Migrante International , nhóm chống chọi vì lợi quyền cho công nhân Philippines. Bộ phận quản lý việc làm ở nước ngoài của Philippines giúp cữ việc làm ở các nước khác, khuyến khích công nhân ra nước ngoài. “Cho tới nay, những câu chuyện thành công về tiền gửi là của cá nhân chủ nghĩa chứ không phải của tập thể”, theo lời Manuel Orozco, nhà kinh tế học thuộc Đại học Georgetown, người từng theo dõi số tiền từ hải ngoại gửi về Mỹ Latin.
Năm 2012, nước được nhận tiền gửi nhập cư nhiều nhất là Ấn Độ với 69 tỉ USD; tiếp theo là Trung Quốc với 60 tỉ USD, Philippines 24 tỉ USD; Mexico 23 tỉ USD… Xét theo tỷ trọng GDP, nước được nhận nhiều nhất là Tajikistan (chiếm 47% GDP), Liberia (31%), Kyrgyzstan (29%), Lesotho (27%), Moldova (23%) và Nepal (22%).
Nó không cần thủ tục tốn kém quản lý, các công chức quan cũng chẳng thể dòm nom được. Hiện, dân Philippines làm việc ở mọi nước trừ Bắc Triều Tiên… Với cần lao nhập cư Philippines, làm đầu bếp trên tàu chở hàng có thể kiếm nhiều tiền (1.
Sự phụ thuộc vào xuất khẩu cần lao đã trở thành công thức cho sự bê trễ. Tính luôn cả các giao tiếp không mỏng, họ ước lượng con số tổng cộng vượt mức 250 tỉ USD. Ding Lichauco, nguyên Chánh văn phòng kế hoạch kinh tế của giang san cho biết: “Số tiền từ nước ngoài là thứ độc nhất vô nhị giữ cho nền kinh tế vận động. Không giống như trợ giúp nước ngoài đa số đi vào các thị trường nổi lớn, tiền gửi từ nước ngoài được phân chia đồng đều hơn và ổn định hơn.
Ngoài ra, còn vài mặt trái đáng chú ý. Và cần lao ở nước ngoài cũng lắm truân chuyên.
Trong một số trường hợp, nền kinh tế quốc gia gần như lệ thuộc hoàn toàn vào nguồn tiền gửi cần lao nhập cư bởi nó chiếm gần 1/2 GDP trong một năm, chả hạn Haiti năm 2008 hay Tajikistan năm 2011 (3,1 tỉ USD, chiếm gần 50% trong GDP 6,5 tỉ USD). Khi thế hệ thứ ba ra đi làm việc ở nước ngoài, rõ ràng là hệ thống này không dẫn tới sự thịnh vượng.
9 triệu người Philippines đang làm việc ở nước ngoài. Các nước giàu cũng bắt đầu nhận thấy rằng, những công nhân nhập cư thường ngày có thể giúp quê hương bớt nghèo.
Nhưng các khoản phí có thể lên tới cả ngàn đôla và công việc càng tốt thì cái giá càng cao.
Qua thời gian, công nhân hải ngoại đã trở thành cột trụ của nền kinh tế. Tỷ lệ trên vô cùng to lớn, nó còn hơn cả chúng ta nghĩ và có khả năng sẽ thay đổi”.
Tuy nhiên, cần nói rõ rằng, hàng triệu người làm việc ở nước ngoài góp phần giúp nước nhà sống được, chứ chưa thịnh vượng lên. Một ca sĩ trong quán bar ở Nhật có thể kiếm nhiều hơn một thượng nghị sĩ. Dự báo dòng tiền gửi từ cần lao nhập cư sẽ tăng đến 608 tỉ USD năm 2014… Mạnh Kim.
Theo nhà băng Thế giới (WB), năm 2005, các nước nghèo đã mỏng thu 167 tỉ USD từ nguồn lao động hải ngoại, nhiều hơn mọi khoản giúp đỡ nước ngoài. Từ năm 2005, Tổng thống Mỹ George W.
Hơn 750. Chính phủ đầu tư ít tiền vào sinh sản, giáo dục và chăm chút sức khỏe. Công nhân xây dựng Philippines tại Dubai Dilip Ratha, chuyên gia kinh tế cao cấp WB, nói: “Gần một tỉ người, nghĩa là cứ 6 người thì có 1 người có thể được nhận hỗ trợ từ hình thức này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét