Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2013

Đau đớn tiên phong này. Lạ lùng sao.

Những đồng vọng tri kỷ tri kỉ

Lạ lùng sao, đớn đau này

Nếu mấy lúc quá buồn/ mà tôi đi cuốc đất /thay vì khóc rưng rưng/thì đồng xa đã sẵn/để gieo mùa / đo đắn/ Nếu mấy lúc quá buồn/ Mà tôi đi nhổ cỏ/ thay vì nói cực kì/ Thì đồi hoang sẽ trọc/ Như chưa từng mùa xuân (Nếu cứ mỗi lúc buồn); nếu ta quên tất cả/ thì cũng chừa người ra/ như bão đêm chừa lại/ phong thanh một nhánh hoa (Nếu ta quên tất cả).

Đớn đau này là tập thơ thứ 2 của Nguyễn Thiên Ngân - Ảnh: Thu Huệ Tập thơ nhỏ như lòng bàn tay. Tiếng nói tươi xanh. Lạ lùng sao. Đọc 1 vài câu. Dường như Ngân giấu những sầu khổ riêng tây của tuổi xanh bằng những câu thơ có tiết điệu. Hay cũng có thể bỏ trong túi xách đi làm. Giống như tên tập thơ lạ thường sao. Lâu lâu mở ra.

Nhiều câu thơ của Ngân hi hữu lại xuất hiện trên status (dạng) trên mạng tầng lớp của một số người trẻ lẫn không còn trẻ: Bình yên còn một tí này/ ta đem dốc hết đổi ngày bên nhau ; Phải mà có được quyền hành/ chắc em bắn hết những thằng Sở Khanh/ chỉ chừa lại mỗi mình anh! ; Nhìn ra nhau giữa lao xao/ Chứ đâu phải bạ người nào cũng thương.

Và chính vì lẽ đó. Kiểu thơ tình bỏ túi. Rưng rưng/Mới hay đích thị người dưng là nhà (chùm thơ không tựa);. Như khi Ngân viết: Khi đang đầm ấm thuận hòa/ Bồ là ruột rà. Bạn là người dưng/ Đến hồi tan vỡ. Cười một mình hoặc ngậm ngùi: Cần gì phải hận một người mình yêu rồi bỏ đi như bóng chim tăm cá/ khi mình biết rằng kiểu gì nó cũng bình yên.

Dễ đọc. Đớn đau này. Thơ của Ngân còn dễ đồng cảm với những người trẻ vì Ngân viết về chuyện thất tình.

Dễ nhớ. Những băn khoăn quên nhớ một người. Và đọc xong dễ cười. THU HUỆ. Cười xong dễ… buồn. Để bạn đọc có thể bỏ vào balô trong những chuyến đi xa.

Lật một đôi trang.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét