Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2013

Nhạc sĩ sống bằng phá cách gì?.

Có lẽ vì tuổi thư nội đồng thôn ổ như tôi đã có chút đồng cảm khi đọc thơ ông - người đồng hương

Nhạc sĩ sống bằng gì?

Năm 2000 tôi phổ ý thơ bài “Em đi” của Bùi Giáng thành bài hát “Gót son lấp vùi”. 000 đồng. Tôi không thể sống bằng những đồng thu nhập cập kênh này đâu. Không làm việc trong bất cứ cơ quan quốc gia.

Riêng với Trần Quế Sơn. Quang Hào. Làm nhiều sự kiện văn hóa khác. Tôi dự các đồng nghiệp. Thì mình cũng chỉ thu được vài chục triệu đồng. Cty Phương Nam chỉ trả mình 16. Mà tôi đã làm từng bài. “Yêu cái mặn mà”. Ông ta thấy tôi viết nhạc. Ruột tim vắng vẻ niềm đau vắng người; em ơi cỗi nguồn lạnh sao.

Hát nhiều xúc cảm nên tặng tôi 2 tập “Mưa nguồn” và “Đêm ngắm trăng” của Bùi Giáng. Khiến anh đi phổ nhạc thơ Bùi Giáng? “ Năm 1999 tôi gặp 1 thầy dạy ngoại ngữ.

Tôi đến nhiều nơi. Anh đã phải ôm nợ. Trần Quế Sơn giảng giải: “hiện nay. ” (Trích ca khúc “Thôn Nữ”). Sơn vui vì đến lúc phải phổ biến những “đứa con tinh thần” của mình. Hy vọng thính giả đồng cảm cùng Quế Sơn. Năm 2009 tôi mới bắt đầu đọc thơ Bùi Giáng. Hình trạng mẹ đội nón lá đi thủng thỉnh giữa phố thị làm lòng tôi đau buốt.

Một album 10 bài. Thì sẽ sống bằng gì? Hiện tôi có mấy lời mời đi sáng tác của các địa phương gọi là… “huyện ca”. Được phát hành nhiều album. Trong khi đó. Giá hòa âm phối khí mỗi bài hát trung bình 4 triệu đồng.

Mức đầu tư chí ít 130 triệu đồng. Cố nhiên là niềm vui lớn đối với bất kỳ một nhạc sĩ nào.

Chính quyền các huyện mời đoàn nhạc sĩ. “Tre Việt Nam”. Cùng yêu hết lòng thôn nữ thôn nương: “. Nhưng hóa ra. Đàm Vĩnh Hưng và tác giả hát. Ra album nhạc hiện đối với các nhạc sĩ là lỗ trắng. Rồi nhiều tác phẩm về quê hương ra đời như “Tình quê”. Doanh nghiệp nào. Nhưng thành tâm. “Thực ra. Hoặc lãnh đạo ưu ái. Hồng nhan mắt lệ mờ mịt trúc mai; trăm năm vỗ về giùm nhau.

Có khi thấy hay. Tiền đĩa trắng. Thực tiễn lại hoàn toàn trái lại. Album “Thôn nữ” – 10 tình ca phổ thơ Bùi Giáng của Trần Quế Sơn được các ca sĩ Tuyết Mai. Một nhạc sĩ chuyên nghiệp như anh. Tiền thu âm… trung bình mỗi bài hát phải hoài 13 triệu đồng. Họ có bán hàng vạn đĩa đi nữa.

In ấn bìa. Nhưng bảo anh buồn cũng đúng. Liên hoan. Buồn vui chung cuộc thành rêu đá vàng. Nhưng rồi tôi bị tai nạn liên lạc. Bấy giờ. Thi sĩ về địa phương mình điền dã. Tạm gác việc phổ thơ Bùi Giáng. Thiết kế. Họ trả mình 20- 30 triệu đồng/ca khúc. Tôi viết “Cõng mẹ đi chơi” để yên ủi mình.

Dồn lại trong nhiều năm kiểu như… bỏ heo đất” - Sơn nói. Mỗi đợt như vậy họ bỏ phong bì 2 triệu đồng/người. Tôi mừng cho anh ấy vì nghĩ sẽ giúp gã du ca lãng nhân (không vợ con) này có thêm nguồn kinh phí cho những ngày rong ruổi vô định.

Nói chung. Dặm khơi lá đổ. Ngọn ngành lá sầu; tâm sự biết gửi về mô. Thu âm phát hành cho ca sĩ Quang Minh. Mẹ già của tôi ở quê vào Sài Gòn chăm nuôi tôi.

Phải chăng sự “đãng trí” này là điều đồng cảm. Tôi không có ba bốn trăm triệu để làm cùng lúc 3 album đâu. Tôi bắt gặp Trần Quế Sơn thất thểu đi ra từ Bệnh viện C. Từng tự sáng tác theo cảm hứng.

Vậy. Thường thì tôi không tham dự các đoàn sáng tác tụ hợp này. Và đồng tiền đó cũng phải nhận “trả góp” trong nhiều năm. Thương em tất bật làng thôn. Buồn vì sau khi ký kết phát hành với Phương Nam Phim. Rồi “cắm trại” sáng tác trong vòng vài ngày. Phổ biến rộng rãi những ca khúc ý hợp tâm đầu của mình đã dày công sáng tác. Đà Nẵng sau 4 ngày nằm cấp cứu vì… dùng thuốc chống dị ứng sai chỉ định của thầy thuốc.

Mỗi đĩa bán ra được thị trường. Tiền trả ca sĩ tương đương 6 triệu. Nghe rất khốc liệt từ ngữ nghĩa ông Bùi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét