Điều ấn tượng nhất với chúng tôi không phải hàng dài người xếp hàng mua vé xem bóng đá (sắp EURO mà)
Đã mang lại chút tự hào cho bóng đá Ba Lan nói chung và CLB Legia. Công Vinh. Khi Arsenal gặp Dortmund. Mà EURO trên sân nhà cũng chẳng giúp đội tuyển Ba Lan đi sâu được. Kiêu hãnh. Đội tuyển không có thành công.
Mà là một chiếc găng tay trong bảo tàng của CLB Legia. Đó là cuộc đấu của người Ba Lan. Đó là một trận đấu còn vui hơn cả ngày hội EURO 2012 – vì ít ra người Ba Lan không phải tiêu cả tỷ USD tiền thuế để chứng kiến đội bóng của họ thắng lợi. Nhưng điều đó chỉ khiến người dân buồn thêm: họ bảo chúng tôi rằng họ cần bến tàu. Anh ta cũng chưa bao giờ được tin cậy ở đội tuyển Ba Lan.
Anh này chưa bao giờ có được vị trí chính thức một cách lâu dài (mới bắt có 31 trận). Như giấy tờ tùy thân của các cầu thủ thời phát xít Đức chiếm đóng. Đường sá. Để mường tượng được cảm giác của những nền bóng đá yếu ở châu Âu khi chứng kiến cầu thủ của họ đá tại các giải lớn. Người Ba Lan trân trọng mọi thành công mà cầu thủ của họ có được.
Theo quốc tịch CLB. Blazczykowsky (Dortmund). Hồi hộp. Bít tất tay của Fabianski trong bảo tàng
Ở đó. Áp phích các trận giao hữu của Legia với Barcelona từ hàng chục năm trước. Nhưng chuyện là thế đấy. Sân nhà của CLB Legia Warsaw. Họ đến từ đâu. Những quả bóng đời cổ. Hơn là mấy cái SVĐ xa hoa. Hãy thử mường tượng cảm giác của CĐV Việt Nam chúng ta khi Lê Công Vinh thi đấu và làm bàn cho Sapporo.
Về thế giới. Có trưng bày những hiện vật lịch sử tiêu biểu. Của Szczesny (Arsenal) và Lewandowski. Những ngôi sao hàng đầu của nền bóng đá này sẽ có mặt tại Emirates. Nhưng ít ai quan tâm đến quốc tịch cầu thủ. Dù điều đó cũng cực kỳ có ý nghĩa – hãy nghĩ đến hàng triệu người đang đứng sau trông ngóng họ như chúng ta ngóng trông.
Robert Lewandowski (giữa) sẽ có dịp so tài với thủ thành đồng hương Szczesny tại Champions League đêm nay Sở dĩ nói đến bóng đá Ba Lan vị đêm nay.
Và họ chỉ còn biết ngóng trông vào những niềm tự hào đang thi đấu nơi đất khách quê người. Hoàn cảnh của quốc gia ấy ra sao và tại sao thành công của anh rất đáng khâm phục?. Không phải quy mô hoành tráng của sân (thật ra nó chẳng to hơn sân Lạch Tray là mấy). Thẳng tính phạm sai lầm ngớ ngẩn và dù đã được trao rất nhiều dịp nhưng đến giờ vẫn chỉ là thủ môn số 2
Chúng ta luôn xem bóng đá theo tên CLB. Náo nức lắm. Và họ trân trọng điều đó. Một trong những đội bóng giàu truyền hợp nhất tại Ba Lan. Tại Emirates đêm nay sẽ là cuộc hội ngộ của những cầu thủ người Ba Lan Mùa Hè năm 2012. Hãy thử dùng Google làm một bài tập về nhà theo kiểu đó nhé: Mkhitaryan (Dortmund) là người nước nào.
Và ở đó. Lukasz Fabianski căng thẳng của Lukasz Fabianski? Lukasz Fabianski có găng tay được lưu trữ trong bảo tàng? Hẳn rất nhiều CĐV Arsenal cũng sẽ phải tròn mắt ngạc nhiên: trong suốt 6 năm chơi ở Arsenal. Trong bảo tàng nằm bên hông sân.
Bóng đá Ba Lan từ hàng chục năm qua đã đóng vai cảnh chiếu dưới của châu Âu. Tại Ba Lan. Chúng tôi thấy bít tất tay của Lukasz Fabianski trong tủ kính. Họ tốn hàng tỷ USD để đem EURO 2012 về sân nhà.
Nhưng dù sao anh ta cũng đã khiến CĐV nhớ tên. Về thể thao. CLB ra châu Âu chỉ làm kẻ lót đường. Và thành công của họ khởi hành từ bối cảnh tầng lớp như thế nào? Đó là cách chúng ta hiểu sâu hơn về bóng đá.
Dù kết quả thế nào thì đêm nay người Ba Lan cũng chiến thắng. Hoàn cảnh của quốc gia ấy thế nào. Đó là cách chúng ta có thể khiến bóng đá hấp dẫn hơn bội phần.
Chúng tôi dành một buổi chiều để tới thăm sân Pepsi Arena.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét