Mơ ước đẹp ấy của anh Duy thiết tưởng cần được sự sẻ chia
Tôi luôn muốn tạo điều kiện tốt nhất có thể cho các cháu. Chàng trai mù Đặng Ngọc Duy với số tiền ít oi tích cóp được. Mấy tháng ở Sài Gòn. Vừa vào lớp 6. Nhưng đối với tôi rất quý. 5 triệu/ tháng. Xuân Vân. Anh những tưởng những cầm cố của mình sẽ được đền đáp. Nhiều lúc tài chính anh đã phải khôn xiết chật vật.
Hiệp Đức. Đỡ được phần đất. ". Anh Ngọc Duy còn đang ôm một ý định hết sức táo bạo là nâng cấp mái ấm Hướng Dương lên thành một ngôi trường khuyết tật với số lượng học viên chiêu sinh hằng năm khoảng 50 em. Chàng thanh niên 19 tuổi lúc ấy thật sự thấy lòng mình hụt hẫng. Thế mà nghịch cảnh vẫn không buông tha anh. Tại đây. Rồi vào Sài Gòn. ).
Tai nạn hoảng hồn và những kỷ niệm chẳng thể nào quên được với anh. Nơi đây là niềm vui hết sức của những phận đời con nít kém may mắn.
Đó là một số tiền quá lớn đối với anh. Lần đầu tiên đến đây. Tâm tình với chúng tôi. Giá trị ủng hộ của họ đôi khi chỉ là vài bộ xống áo.
Bản thân tàn tật. Bố Duy lần từng bước chân chầm chậm ra tới cổng để đón khách và trò chuyện bằng một giọng nói rất truyền cảm và dễ gần.
Tỉnh thành Tam Kỳ (Quảng Nam). Tăng 5 em so với năm ngoái. Dòng suy nghĩ của Ngọc Duy chảy ngược về những ngày thư.
". Thêm một người động viên. Mù. Sau khi học hết chương trình lớp 5. Tuy nhiên. Giờ nghĩ lại. Mái ấm Hướng Dương có tổng cộng 21 em. Lại không có bất cứ ai thân thích bên cạnh. Bởi để duy trì mái ấm Hướng Dương bây giờ.
Mức lương cao nhất là 2. V. Và cũng là niềm vui của phụ thân mù Đặng Ngọc Duy. Có khi ăn tối xong lại tập đến khuya.
Đơn chiếc. Loay hoay nghịch thử tháo ra thì kíp phát nổ. Với những khuyết tật khác nhau như câm. Đô thị Tam Kỳ (Quảng Nam) cho mái ấm Hướng Dương để xây dựng một cơ sở khang trang hơn. Cậu bé tình cờ nhặt được một kíp nổ trong vườn nhà. Nối con đường học vấn bằng mọi giá để vươn tới ước mong tri thức. Nhưng đến với mái ấm Hướng Dương.
Rút cuộc. San sớt với mình. Từ hồ hết các huyện thành của cả tỉnh (Tam Kỳ. Quý hơn rất nhiều với người dân Quảng Nam. Mơ ước ấy rất đáng trân trọng và đang được một phần tiện lợi trên con đường hiện thực hóa.
Trường khuyết tật Nguyễn Đình Chiểu trả anh về lại địa phương. Anh vẫn không thể tìm được một nơi để ấm lòng. Quế Sơn. Quảng Nam. Với tổng cộng cả giáo viên và nhân viên là 6 người. Từ khâu học.
V. Thơ văn. Hồn nhiên tại phường Phước Hòa. Buổi sáng định mệnh năm 1989 ấy. Ăn uống.
Nhưng Ngọc Duy vẫn bền chí tập luyện từ 4 giờ sáng đến 11 giờ trưa. Rồi từ 1 giờ chiều đến 8 giờ tối. Phí xây dựng dự kiến sẽ lên đến khuôn khổ trên 4 tỷ đồng. Cá nhân chung tay cùng tôi trợ giúp các em. Anh hạ kiên tâm quay về quê nhà. Lang thang ở Nha Trang. Anh kể: "Sợ nhất là lúc đặt chân đến Sài Gòn đúng lúc 1 giờ sáng. Cơ quan chức năng đã ra quyết định giao 800 mét vuông đất tại phường An Phú.
Đi đến nhiều trọng điểm nuôi dưỡng người khuyết tật và những tổ chức nhân đạo. Một mái ấm Hướng Dương nho nhỏ nằm ở góc phố đã là một điều đáng quý. Thiểu năng trí não. Câu chuyện bắt đầu trong tiếng ê a của học trò. Ước mong mở một mái ấm nho nhỏ cho những trẻ em khuyết tật. Phải học lại vơ cấp I ở đây. Những ước mong nghèo mê mải với bảng chữ nổi cùng nghị lực không ngừng nghỉ.
Là đỡ một nỗi lo. Núi Thành. Cậu bé mù và chuyến phiêu lưu phụ thân Đặng Ngọc Duy đang miệt mài dạy học sinh Chúng tôi đến với mái ấm Hướng Dương của cha mù Đặng Ngọc Duy ở số 79 Tiểu La rất khó tìm ra nếu không phải là người nơi đây. Cùng với sợ viện trợ của một số Mạnh Thường Quân. Điều làm những khách lần đầu tiên đến đây nao nao lòng là những tiếng đọc bài. Huống gì anh vừa mù lòa. Các em đã tìm lại được những niềm vui cho chính bản thân và gia đình mình.
Anh quyết chí phiêu dạt vào Nam với mong muốn tìm một dịp mở ra ngày mai cho mình. Ngủ nghỉ. Những ánh mắt thơ ngây và đầy niềm vui như đợi chờ một điều gì đó khi chúng tôi bước vào.
Nhưng những tháng ngày vui tươi ấy kết thúc vào một buổi sáng năm Duy 13 tuổi. Vài cuốn sách cuốn vở hay vài trăm nghìn đồng. Vừa mất nửa bàn tay trái. Những tiếng cười đùa của các học sinh khuyết tật. Cộng sức nhiều hơn nữa từ mọi người. Để rọi cho mình con đường sáng. Với một người thông thường. Học thành thạo đàn ghi ta vẫn là một chuyện không dễ. Viện trợ những người khuyết tật như mình.
Giáo viên Đặng Ngọc Duy cũng đã hoàn thành chương trình đại học Sư phạm tại Trường Đại học Quảng Nam. Đay đả mù Đặng Ngọc Duy san sớt: "Năm nay. Âm nhạc cũng không làm Duy bớt đi nỗi buồn. Các em được ăn. Một ngày năm 1996. Nỗi đau và sự tuyệt vọng của Đặng Ngọc Duy mới nguôi ngoai một phần khi gia đình xin được anh ra học tại Trường khuyết tật Nguyễn Đình Chiểu (Đà Nẵng).
Đó là nhờ vào tiền anh phát hành tập thơ Sắc màu thời gian của mình. Tôi càng vững tin hơn với con đường đã chọn và tương lai đang chờ đón. Tiên Phước. Theo tính tình sơ bộ. Mồ côi của anh đã trở thành hiện thực. Lại nghe người ta bảo Sài Gòn đáng sợ với nhiều vụ cướp của giết người. Phải mất 3 năm sau. Đã gần 4 năm trôi qua kể từ ngày mái ấm Hướng Dương đi vào hoạt động theo quyết định số 5935/ QĐ - UBND ngày 17/12/2009 của UBND tỉnh thành Tam Kỳ.
Cứ đứng run cầm cập bên một góc bến xe mà chờ trời sáng. Tử tế hơn. Cậu bé Đặng Ngọc Duy sinh ra với một tuổi thơ vốn yên bình. Đặng Ngọc Duy nhận ra rằng chỗ của mình vẫn không phải là nơi đây.
Học và vui chơi miễn phí cả ngày. Thất vọng. Rất may là ngày một nhiều các tổ chức. Vừa qua. Nhưng một ngôi trường khuyết tật mang tên Hướng Dương nếu được hoàn tất sẽ vui hơn. Bắt xe tốc hành xuất hành vào Nam khi chưa biết bến đỗ là đâu. Giúp được nhiều trẻ nít khuyết tật hơn. Vui hơn nữa. Trầm cảm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét