Vì anh đã chóng vánh làm em ngột thở vì những lời giới thiệu
Để sống tốt từng ngày. Có lúc muốn buông xuôi. Là câu đáp đã đáp trả cho không chỉ tin nhắn của em mà còn là mọi sự băn khoăn của em từ trước đến nay nữa. Hay một vài dòng tin nhắn hỏi han. Sự thương yêu của em đến anh từ thời khắc đó. Một thứ sức ép mà anh sợ phải giải quyết. Cách đây vài năm. Nghĩ suy của anh. Và cả cách anh quan tâm đến những người thân xung quanh mình.
Như anh đã từng nói. Những gì đã qua em không hề hối tiếc. Vào một ngày đông lạnh giá. Và rồi công việc. Em chỉ là một người góp thêm chút màu làm cho cuộc sống của anh đỡ chút mỏi mệt trong một thời khắc nào đó.
Và chúng mình cũng nhận ra rõ ràng ai là người có thể mang lại những điều ấm áp đó cho mình mà không một chút vụ lợi! Sự trân trọng của em dành cho anh không có gì đổi thay. Em mong muốn người đàn ông này: với sự thất bại trong quá khứ. Không thể hiểu nổi những từ như "chiến thuật". "Anh chỉ có thể im lặng".
Và nhiều điều mà em cũng Không thể biết. Vừa trách bản thân. Tình ái với em cũng như nhiều cảm xúc khác của con người. Giống như một ông thầy phát hiện ra cô học sinh đang thú thiệt một lỗi nhỏ rất thúc. Hà Nội lại rét buốt. Bởi cũng mối ngày em lại nhận ra sự khác biệt giữa 2 ta. Khi người ta không còn nhắc nhiều đến "bình đẳng giới" thì ở những quốc gia Á Đông như nơi này.
Bởi chẳng có gì là vẹn tuyền. Sợ phải đối mặt. Và cả sự mâu thuẫn của chính anh nữa. Vì em vốn là cô gái chỉ biết làm theo xúc cảm. Hãy coi đó như là một bài học. Song em cũng không phải là cô gái mơ mộng đến độ tin tình cứu cả thế giới. Em thích cách anh nói về T. Gọi điện cũng như trả lời tin nhắn dài dòng này của em! Anh hãy nghĩ rằng: Em cũng thấu đáo rất nhanh những điều anh nghĩ khi nhận được tin nhắn này của em! Hạnh Trang (*) Tòa soạn thay đổi tên tác giả và tiêu đề bài viết.
Nhưng chúng ta vẫn phải bám víu vào một điều gì đó tích cực. Và em đã tìm đến anh. Người đàn ông mà em đã trót thương! Em từ sự ngưỡng mộ của em. Anh sẽ nói với em là anh đã hiểu tất những nghĩ suy xúc cảm của em. Cuộc sống cho mình những bài học cay đắng và ngọt. Không còn chỗ cho em.
Vậy là. Em đã nghe bên khung cửa số có cây hoa lan đang nở hoa rất đẹp.
Ngày hôm nay. Quơ những mối quan hoài đó lấp đầy cuộc sống. Khi anh xuất hiện trong cuộc sống của em. Vào một ngày không bình thường. Em đã cảm thấy ngao ngán khôn cùng. Vun đắp. Hà Nội đang mưa. Và mâu thuẫn (không liên can đến anh). Em chỉ là cô gái đơn thuần: luôn cố kỉnh vì những điều mình yêu.
Nó cũng là một hạnh phúc. Cô gái nào có nhẽ rơi vào tình cảnh của em cũng vậy. Sẽ có những lúc mình cảm nhận rõ ràng giá trị của thương yêu. Phải không anh?! Hãy dạy T. Không chỉ là thời tiết khắc nghiệt. Xót thương. Về những cử chỉ.
Em đã nói thẳng những điều mà em nghĩ suy. Để rồi mình biết làm thế nào để cuộc sống của mình tốt hơn. Để lấy đó làm tin cẩn. Gửi anh! Hai từ này cũng là tên của một bài hát mà em thích – vào một buổi sáng trong căn nhà của anh. Nhưng em lại đang tạo áp lực cho anh. "Bài" hay có thể gọi tên cao siêu hơn là "nghệ thuật cưa cẩm và yêu đương". Cũng đã tự mình làm nên cái áp lực đó.
Khi em phải đối mặt với cực điểm của sự rối rắm. Sự mộng tưởng đó đã hại em từng ngày. Mà lòng người cũng khó đoán vô cùng. Tiềm năng trở thành một mối quan hoài nữa. Một cái ôm. Hà Nội với em. Em dễ chạnh lòng trước những thương tình. Anh cười. Rồi cũng chết theo thời kì. Mong ước giản đơn chỉ là cái đan tay. Có lúc lại muốn níu giữ. Tuổi tác và những tác động của xã hội.
Cơ mà em vẫn cứ viết những dòng này cho anh. Kể cả khi em không nói. Mong một sự san sẻ.
N biết thương nữ giới anh nhé! Ở một phương trời xa xăm. Đừng nhắn. Mỗi lần gặp con hồi hộp như gặp bạn gái. Và em dù không hề muốn. Luôn vồn vã tin yêu mà không hề toan tính. Nhưng có những giá trị tốt đẹp mà chúng ta luôn cần phải trân trọng và cùng nạm.
Em là cô gái ở tuổi nào rồi chứ? Em đã không còn nhìn vào những điều phù phiếm bên ngoài của một người đàn ông. Quan tâm không phải là một phiền lụy. Những khớp xương của anh không biết có bị đau nhức không. Vào một ngày Hà Nội thật lạnh. Hay một túp liều tranh 2 trái tim vàng.
Khiến em vừa trông chờ vừa nhòm. N. Ra Hà Nội. Tin. Hoặc em không đủ khả năng. Âu cũng là nhi nữ thường tình. Người phụ nữ vẫn là chỉ là cái bóng của người đàn ông. Có nhẽ quờ chỉ là lý thuyết. Bị rơi vào một sự suy tưởng và mơ mộng về một điều chưa là hiện thực. Vì anh trải lòng mình trước em chính trực quá. Chỉ cả khi em ậm ừ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét